Chuyển đến nội dung chính

How to Write Dialogue in a Narrative Essay

Hướng dẫn4 min·Đã cập nhật thg 1 2024

Nắm vững lời thoại trong văn tự sự

Viết lời thoại trong một bài văn tự sự đòi hỏi sự cân bằng giữa ngôn ngữ đời thực và các quy tắc định dạng nghiêm ngặt. Để thành công, bạn phải đặt dấu câu chính xác, bắt đầu một đoạn văn mới cho mỗi người nói, và sử dụng thẻ người nói để làm rõ ai đang nói. Hướng dẫn này bao gồm các kỹ thuật thiết yếu và lựa chọn phong cách để làm cho các cuộc hội thoại trong bài luận của bạn trở nên ấn tượng và chuyên nghiệp.

Bước 1: Chọn lọc những cuộc hội thoại có ý nghĩa

Xác định những thời điểm then chốt trong câu chuyện của bạn nơi lời nói là cần thiết. Bài văn tự sự không nên là bản ghi chép lại toàn bộ các sự kiện trong ngày. Thay vào đó, hãy sử dụng lời thoại để bộc lộ tính cách nhân vật hoặc thúc đẩy xung đột. Nếu một cuộc trò chuyện không làm thay đổi sự hiểu biết của người đọc về sự kiện, hãy tóm tắt nó bằng văn xuôi tự sự. Hãy tự hỏi liệu lời thoại có cung cấp thông tin mà một mô tả đơn thuần không thể làm được hay không. Lời thoại hiệu quả tập trung vào các tương tác có độ căng thẳng cao hoặc cảm xúc mạnh mẽ nhằm định hình luận điểm của bài văn.

Bước 2: Áp dụng các quy tắc về dấu câu

Đặt tất cả các từ được nói trong dấu ngoặc kép. Quy tắc quan trọng nhất cần nhớ là dấu phẩy và dấu chấm nằm bên trong dấu ngoặc kép. Nếu lời thoại kết thúc bằng một thẻ người nói, hãy sử dụng dấu phẩy trước dấu ngoặc kép đóng. Nếu lời thoại là một câu hoàn chỉnh và không có thẻ theo sau, hãy sử dụng dấu chấm. Đối với câu hỏi, hãy đặt dấu hỏi bên trong ngoặc kép nếu nhân vật đang đặt câu hỏi, nhưng đặt bên ngoài nếu bạn đang hỏi một câu hỏi về chính câu trích dẫn đó.

Bước 3: Định dạng ngắt đoạn văn

Bắt đầu một đoạn văn mới mỗi khi một người mới lên tiếng. Đây là một quy tắc không thể thương lượng trong định dạng tự sự. Ngay cả khi một nhân vật chỉ nói một từ, họ cũng được dành riêng một dòng lùi đầu dòng. Dấu hiệu trực quan này giúp người đọc theo dõi cuộc trao đổi mà không cần thẻ người nói cho mỗi dòng. Nếu cùng một nhân vật nói trong nhiều đoạn văn, đừng sử dụng dấu ngoặc kép đóng ở cuối đoạn đầu tiên, nhưng hãy sử dụng dấu ngoặc kép mở ở đầu đoạn tiếp theo.

Bước 4: Sử dụng thẻ người nói và hành động đi kèm hiệu quả

Tích hợp các thẻ người nói như "anh ấy nói" hoặc "cô ấy trả lời" để tạo sự rõ ràng. Tuy nhiên, tránh lạm dụng các động từ phức tạp như "hét lên", "xen vào" hoặc "truy vấn". Từ "nói" thường là lựa chọn tốt nhất vì nó gần như vô hình đối với người đọc. Để thêm chiều sâu, hãy sử dụng nhịp hành động (action beats) - những mô tả nhỏ về chuyển động vật lý. Thay vì viết "Tôi mệt rồi, cô ấy nói," hãy thử "Tôi mệt rồi." Cô dụi mắt và gục xuống ghế. Kỹ thuật này cho người đọc thấy trạng thái tâm trí của nhân vật thay vì chỉ kể cho họ nghe.

Ví dụ: Thực hành định dạng lời thoại

Example
"Tôi không nghĩ chúng ta nên vào đó đâu," Mark thì thầm, bàn tay run rẩy khi với lấy nắm cửa. [1]

Sarah đảo mắt và đẩy qua người anh. "Chỉ là một cái hầm cũ thôi mà, Mark. Đừng nhát gan thế." [2]

"Tôi không nhát gan," anh đáp lại. "Tôi chỉ đang cẩn thận thôi." [3]

Cô không ngoảnh lại. "Cẩn thận chỉ là một cách gọi khác của sự nhàm chán." [4]

Chú thích:
1. Dấu phẩy bên trong ngoặc kép theo sau là thẻ người nói viết thường.
2. Đoạn văn mới cho người nói mới. Nhịp hành động đứng trước lời thoại.
3. Dấu chấm bên trong ngoặc kép vì câu này kết thúc ý nghĩ của nhân vật.
4. Không cần thẻ ở đây vì việc ngắt đoạn đã chỉ rõ Sarah đang nói.

Các lỗi lời thoại thường gặp cần tránh

  • Lời thoại lơ lửng: Tránh các chuỗi lời nói dài mà không có mô tả vật lý hoặc thẻ người nói. Điều này dẫn đến hội chứng "những cái đầu biết nói" khiến người đọc mất dấu bối cảnh.
  • Lạm dụng dấu câu: Không bao giờ đặt dấu chấm trước một thẻ người nói. Hãy dùng dấu phẩy. Sai: "Dừng lại." anh nói. Đúng: "Dừng lại," anh nói.
  • Thẻ thừa thãi: Đừng sử dụng thẻ mô tả những gì dấu câu đã thể hiện. Tránh: "Bạn có đến không?" cô ấy hỏi một cách tò mò. Dấu hỏi đã cho người đọc biết cô ấy đang hỏi.
  • Phương ngữ không thực tế: Đừng cố viết ra các giọng địa phương nặng nề bằng cách phiên âm. Nó thường gây xao nhãng và có thể gây phản cảm. Hãy sử dụng cách chọn từ và nhịp điệu để truyền tải giọng nói thay thế.